Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
TobyzBinh Lính
0 Trả lời 23 Ngày Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 23 Ngày Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 23 Ngày Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 23 Ngày Trước
SinTù Trưởng
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Shu ShuHành Tinh
+1 ghét con thanh trúc
0 Trả lời 2 Tháng Trước
Z ZEROTrúc Cơ
Đéo mẹ art đang đẹp lòi ra con tộc orc có sừng tởm vcl
0 Trả lời 2 Tháng Trước
CIG QTù Trưởng
0 Trả lời 3 Tháng Trước
millimu zTrúc Cơ
Tu luyện vốn là con đường dài, mỗi người bước đi theo một cách khác nhau. Có kẻ tĩnh tâm tích lũy từng tia linh khí, ngày ngày đọc một chương truyện, viết một dòng bình luận, xem mỗi chữ như một bước nhỏ bồi đắp nền móng cho đạo tâm; cũng có kẻ chọn con đường cuồng liệt, xem mỗi chương truyện là một lần thôn phệ tinh hoa, mỗi bình luận là một lần gieo xuống ma niệm, lấy dã tâm và chấp niệm để xé mở giới hạn. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy những hành động lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ thật sự bước trên con đường này đều hiểu: chậm rãi tích lũy hay điên cuồng đoạt lấy, tĩnh tu hay cuồng tu, tất cả chỉ là những con đường khác nhau dẫn đến cùng một mục tiêu. Hệ thống có thể chỉ ghi nhận những con số khô khan, còn người tu hành ghi nhớ chính quá trình của mình. Chỉ cần đạo tâm chưa tắt, ý chí chưa mòn, thì dù đi chính đạo hay ma lộ, cuối cùng cũng đều hướng về cùng một đỉnh phong chí cảnh
0 Trả lời 3 Tháng Trước
AnhHóa Thần
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
1
2
3
4
5
›
»