Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Cá Chà BặcNguyên Anh
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
cứ na ná kiểu trào phúng thực trạng mô hình trừu tượng hiện nay ấy nhờ,kiểu dán quả chuối lên tường xong lắm ng bu vô chụp xong còn ảo tưởng là hàm nghĩa giá trị nhân sinh nào đó,hoặc là cứ vô tay hoạ sĩ nổi tiếng thì cái gì cũng được gọi là "cái đẹp" trường phái mặc dù mình nhìn vào thấy nó còn xấu hơn cái đầu cặc của thằng cốt mình
1
2
›
»