Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Lò TônKim Đan
gg
0 Trả lời 1 Ngày Trước
Vĩnh SinhBinh Lính
0 Trả lời 8 Ngày Trước
MusterHằng Tinh
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Lạc Hồng TrầnĐại Ma Đạo Sư
0 Trả lời 3 Tháng Trước
MangoNguyên Anh
0 Trả lời 5 Tháng Trước
ADeadlyBladeTướng Quân
0 Trả lời 7 Tháng Trước
ADeadlyBladeTướng Quân
Dương Khai đưa ánh mắt rực lửa nhìn nàng, không kìn nổi nuốt một ngụm nước bọt, hơi thở cũng dần nặng nề hơn. - Nhưng, thương thế của ngươi... - Gần khỏi rồi, cũng không hiểu sao mà lần này khôi phục rất nhanh. Vân Huyên giải thích một câu, vừa nói vừa xốc xiêm y lên, thẹn thùng nói: - Không tin, ngươi tự nhìn xem... Một màu tuyết trắng đầy rung động khắc sâu vào tầm mắt Dương Khai. - Mặc kệ, chính ngươi tự dâng tới tận cửa đấy. Dương Khai vùng xoay người đè Vân Huyên xuống, gào rít.
0 Trả lời 7 Tháng Trước
ADeadlyBladeTướng Quân
Hắn còn tưởng là có người đến đánh lén mình, khi đã thấy rõ khuôn mặt người bên dưới mình, Dương Khai không khỏi ngạc nhiên: - Sao lại là ngươi? Vân Huyên giả vờ bình tĩnh, cổ ửng đỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Khai, nàng xoay đầu khẽ cắn môi, không nói một lời nào, ánh mắt đầy xuân tình, sáng long lanh đến mê người. Dương Khai ngạc nhiên, nghĩ một lát rồi thất sắc: - Không phải chứ? Vân Huyên không chút phản kháng, bộ dạng tùy ý cho chàng hái hoa khiến Dương Khai nhanh chóng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. - Phải thì sao? Vân Huyên bỗng nhiên bạo gan hơn, nàng xoay người, đè Dương Khai xuống, hai tay chống trên ngực hắn, bờ mông căng mọng ngồi trên người hắn, ánh mắt dịu dàng, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, nàng nghiến răng nói:- Lần trước ta bị thần thức của mị yêu gây ảnh hưởng, không có cảm giác gì hết, lần này... lần này...Nói được phân nửa, nàng không nói tiếp được nữa, liền ưm một tiếng, hai tay bưng kín mặt.
- Nhưng, thương thế của ngươi...
- Gần khỏi rồi, cũng không hiểu sao mà lần này khôi phục rất nhanh. Vân Huyên giải thích một câu, vừa nói vừa xốc xiêm y lên, thẹn thùng nói: - Không tin, ngươi tự nhìn xem...
Một màu tuyết trắng đầy rung động khắc sâu vào tầm mắt Dương Khai.
- Mặc kệ, chính ngươi tự dâng tới tận cửa đấy. Dương Khai vùng xoay người đè Vân Huyên xuống, gào rít.
Vân Huyên giả vờ bình tĩnh, cổ ửng đỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Khai, nàng xoay đầu khẽ cắn môi, không nói một lời nào, ánh mắt đầy xuân tình, sáng long lanh đến mê người.
Dương Khai ngạc nhiên, nghĩ một lát rồi thất sắc: - Không phải chứ? Vân Huyên không chút phản kháng, bộ dạng tùy ý cho chàng hái hoa khiến Dương Khai nhanh chóng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
- Phải thì sao? Vân Huyên bỗng nhiên bạo gan hơn, nàng xoay người, đè Dương Khai xuống, hai tay chống trên ngực hắn, bờ mông căng mọng ngồi trên người hắn, ánh mắt dịu dàng, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, nàng nghiến răng nói:- Lần trước ta bị thần thức của mị yêu gây ảnh hưởng, không có cảm giác gì hết, lần này... lần này...Nói được phân nửa, nàng không nói tiếp được nữa, liền ưm một tiếng, hai tay bưng kín mặt.
1
2
3
4
5
›
»