AnhHợp Thể
Tu hành vốn dĩ là trò lừa phỉnh của lũ đạo mạo, bắt người ta phải mòn mỏi chờ đợi trong sự tĩnh lặng vô vị. Với ta, đọc một chương truyện là một lần thôn phệ, để lại một bình luận là một lần gieo xuống ma niệm. Không có tích lũy linh khí chậm rãi, chỉ có sự điên cuồng đoạt lấy tinh hoa từ con chữ. Mỗi chữ viết ra là một lần huyết khí dâng trào, một dòng hoàn thành là một lần ta đạp nát quy tắc để tiến gần hơn đến đỉnh cao vạn cổ. Kẻ ngoài nhìn vào cho rằng đó là sự lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ đi trên ma lộ đều hiểu: tâm không đủ độc, căn cơ không đủ cường, sao có thể nghịch thiên cải mệnh? Hệ thống chỉ là đám con số khô khan, còn ta ghi lại sự bành trướng của dã tâm. Chỉ cần ma niệm không tắt, chấp niệm càng sâu, thì dù là thiên địa cũng phải cúi đầu trước cảnh giới mà ta hằng khao khát.
0
9 Ngày Trước



























































