Đôi khi truyện tàu rất khó hiểu, ví dụ chi tiết lúc nào đi mua đồ cũng có bán hàng nhảy ra chửi mắng, xỉa xói chê bai, nếu 1 kẻ nếu không ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu như ăn mày (trong khi ăn xin còn giàu hơn người thường chúng ta nhiều) thì chỉ cần mặc bộ đồ si mua ở chợ cũ bước vào trung tâm thương mại hạng sang, đi dòm ngó sản phẩm bán, chủ cửa hàng hoặc saler hoặc ra nói chuyện bâng quơ 1 vài câu, hoặc im lặng coi lựa được thì mua, trong lòng họ càng mừng vì có người đến xem hàng, thì hiệu ứng kéo theo sẽ có thêm người vào mua (10 người xem không lẽ không có được 1 người mua) chứ có ai bị khùng mà nhảy ra chửi mắng, chê bai dè bỉu, xui thì gặp đại gia thật thì rước họa vào thân, hên gặp được phải kẻ chỉ coi chơi thì cũng được quản lý đánh giá là niềm nở khách hàng, tạo ấn tượng tốt, được đánh giá tốt có thể làm được việc lâu bền và có cơ hội thăng tiến hơn. Chi tiết cứ kiểu này không làm tăng giá trị của truyện mà chỉ có nói lên truyện kiểu lối mòn, rẻ tiền nhưng sao mà mấy truyện tàu cứ thích viết thế này nhỉ?
1
2
›
»