No Names HopeCấp 5 Gió lạnh qua thành, trăng mỏng như gươm,Bóng kiếm năm xưa vẫn còn in sương.Một lời hẹn cũ tan vào cát bụi,Một bước giang hồ dứt nợ yêu đương.Áo vải khoác đêm che nghìn mũi giáo,Lấy thân làm khiên giữ trọn sơn hà.Máu chảy xuống đất thành hoa bất tử,Tên chẳng lưu danh, nghĩa lại vang xa.Người đi không ngoái nhìn quê cũ,Chỉ gửi non sông một tiếng cười.Được – mất trên đời như mây nổi,Chỉ còn đại nghĩa đứng cùng trời.Nếu mai ai hỏi vì sao gươm lặng,Xin đáp rằng: người đã hóa anh linh.Hy sinh một kiếp, tròn câu chính đạo,Để vạn đời sau được sống yên bình. 0 Trả lời 1 Tháng Trước Gửi
Bóng kiếm năm xưa vẫn còn in sương.
Một lời hẹn cũ tan vào cát bụi,
Một bước giang hồ dứt nợ yêu đương.
Áo vải khoác đêm che nghìn mũi giáo,
Lấy thân làm khiên giữ trọn sơn hà.
Máu chảy xuống đất thành hoa bất tử,
Tên chẳng lưu danh, nghĩa lại vang xa.
Người đi không ngoái nhìn quê cũ,
Chỉ gửi non sông một tiếng cười.
Được – mất trên đời như mây nổi,
Chỉ còn đại nghĩa đứng cùng trời.
Nếu mai ai hỏi vì sao gươm lặng,
Xin đáp rằng: người đã hóa anh linh.
Hy sinh một kiếp, tròn câu chính đạo,
Để vạn đời sau được sống yên bình.
1
2
3
›
»