Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
No HopeHóa Thần
Bích Du yêu thật lòng này, có đoạn Diệp Thần lúc cứu Cơ Ngưng Sương khỏi Lã Chí thì bảo nếu thích thật lòng cảm nhận bằng tim
0 Trả lời 2 Tháng Trước
MusterHành Tinh
Tu hành vốn dĩ là trò lừa phỉnh của lũ đạo mạo, bắt người ta phải mòn mỏi chờ đợi trong sự tĩnh lặng vô vị. Với ta, đọc một chương truyện là một lần thôn phệ, để lại một bình luận là một lần gieo xuống ma niệm. Không có tích lũy linh khí chậm rãi, chỉ có sự điên cuồng đoạt lấy tinh hoa từ con chữ. Mỗi chữ viết ra là một lần huyết khí dâng trào, một dòng hoàn thành là một lần ta đạp nát quy tắc để tiến gần hơn đến đỉnh cao vạn cổ. Kẻ ngoài nhìn vào cho rằng đó là sự lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ đi trên ma lộ đều hiểu: tâm không đủ độc, căn cơ không đủ cường, sao có thể nghịch thiên cải mệnh? Hệ thống chỉ là đám con số khô khan, còn ta ghi lại sự bành trướng của dã tâm. Chỉ cần ma niệm không tắt, chấp niệm càng sâu, thì dù là thiên địa cũng phải cúi đầu trước cảnh giới mà ta hằng khao khát.
0 Trả lời 4 Tháng Trước
MusterHành Tinh
0 Trả lời 4 Tháng Trước
G_ ZeroKim Đan
Tu hành vốn dĩ là trò lừa phỉnh của lũ đạo mạo, bắt người ta phải mòn mỏi chờ đợi trong sự tĩnh lặng vô vị. Với ta, đọc một chương truyện là một lần thôn phệ, để lại một bình luận là một lần gieo xuống ma niệm. Không có tích lũy linh khí chậm rãi, chỉ có sự điên cuồng đoạt lấy tinh hoa từ con chữ. Mỗi chữ viết ra là một lần huyết khí dâng trào, một dòng hoàn thành là một lần ta đạp nát quy tắc để tiến gần hơn đến đỉnh cao vạn cổ. Kẻ ngoài nhìn vào cho rằng đó là sự lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ đi trên ma lộ đều hiểu: tâm không đủ độc, căn cơ không đủ cường, sao có thể nghịch thiên cải mệnh? Hệ thống chỉ là đám con số khô khan, còn ta ghi lại sự bành trướng của dã tâm. Chỉ cần ma niệm không tắt, chấp niệm càng sâu, thì dù là thiên địa cũng phải cúi đầu trước cảnh giới mà ta hằng khao khát.
0 Trả lời 5 Tháng Trước
AnhHợp Thể
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
0 Trả lời 5 Tháng Trước
ThienMinhTienTonTrúc Cơ
...........
0 Trả lời 10 Tháng Trước
KamiTrúc Cơ
0 Trả lời 10 Tháng Trước
Xiao YanKim Đan
không có ý gì đâu , nhưng để ý trong tất cả những đứa thik main thì chỉ có bích du là có khả năng nhận ra diệp thần nhất , cái này cx ko hiểu tại sao , nói đến đây thì Sương ngốc tử lại nhột , nó đeo mặt rồi che dấu khí tức như thế mà bích du vẫn có khả năng nhận ra
1
2
3
4
›
»