Tu luyện vốn là con đường dài, mỗi người bước đi theo một cách khác nhau. Có kẻ tĩnh tâm tích lũy từng tia linh khí, ngày ngày đọc một chương truyện, viết một dòng bình luận, xem mỗi chữ như một bước nhỏ bồi đắp nền móng cho đạo tâm; cũng có kẻ chọn con đường cuồng liệt, xem mỗi chương truyện là một lần thôn phệ tinh hoa, mỗi bình luận là một lần gieo xuống ma niệm, lấy dã tâm và chấp niệm để xé mở giới hạn. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy những hành động lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ thật sự bước trên con đường này đều hiểu: chậm rãi tích lũy hay điên cuồng đoạt lấy, tĩnh tu hay cuồng tu, tất cả chỉ là những con đường khác nhau dẫn đến cùng một mục tiêu. Hệ thống có thể chỉ ghi nhận những con số khô khan, còn người tu hành ghi nhớ chính quá trình của mình. Chỉ cần đạo tâm chưa tắt, ý chí chưa mòn, thì dù đi chính đạo hay ma lộ, cuối cùng cũng đều hướng về cùng một đỉnh phong chí cảnh
0 Trả lời 1 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
Mạnh HàMa Pháp Sư
15 năm bị 1 con boss hành
0 Trả lời 4 Tháng Trước
Tea MasterVực Chủ
mọi người cho mình hỏi là cái ông đi cùng main lúc đầu kia là nhảy từ toà tháp xuống hay là dùng đá hồi quy vậy ạ em chưa rõ lắm
子贡问曰:“赐也何如?”. 子曰:“女,器也”. 曰:“何器也?”. 曰:“瑚琏也”
Tử Cống vấn viết: Tứ dã hà như ?
Tử viết: Nhữ, khí dã.
Viết: Hà khí dã ?
Viết: Hồ liễn dã.
Tử Cống hỏi: Tứ là người thế nào ạ?
Khổng tử đáp: Ngươi giống như một công cụ.
Tử Cống hỏi : Như công cụ nào ?
Khổng tử: Như cái hồ liễn
(Chú thích: Hồ liễn là cái bình đựng thức ăn cúng trong tông miếu
Ý nói Tử Cống (tên là Tứ) là người tài nhưng chỉ giỏi một loại công việc).
1
2
3
4
5
›
»