Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Xích TiêuHóa Thần
Nàng, con gái, thật mong manh Tay cầm trường kiếm, giáp đeo quanh người Tuổi nàng chỉ thuở đôi mươi Nàng lên chiến trận, quân hàm thân mang Trong cuộc đột kích hoang tàn Nàng mang trọng trách, lớn lao trên người "Giờ ta ra lệnh cho ngươi Mang người bỏ trốn, nuôi người thành vương" Trên đường tập kích vô lường Lê trên vũng máu, đỏ hoe con đường Dẫu nàng thịt nát tan xương Chí nàng còn đó, hóa thành ác linh 1 dặm, ngàn dặm, vạn dặm Nàng mang chấp niệm, tìm người cưu mang Cuối cùng cũng đến được làng (Xin hãy giúp ta) giải thoát cho nàng Hóa thành 1 nắm tro tàn Thứ nàng để lại, tan thương tột cùng Lệ nàng phủ khắp không trung Màu nàng phủ khắp, đường cùng nàng đi Nàng đẹp tuyết phải so bì Hoa trên thiên thượng, không tươi bằng nàng Dẫu nàng chỉ tuổi đôi mươi Nàng là cô gái, nụ cười bỏ quên
Tay cầm trường kiếm, giáp đeo quanh người
Tuổi nàng chỉ thuở đôi mươi
Nàng lên chiến trận, quân hàm thân mang
Trong cuộc đột kích hoang tàn
Nàng mang trọng trách, lớn lao trên người
"Giờ ta ra lệnh cho ngươi
Mang người bỏ trốn, nuôi người thành vương"
Trên đường tập kích vô lường
Lê trên vũng máu, đỏ hoe con đường
Dẫu nàng thịt nát tan xương
Chí nàng còn đó, hóa thành ác linh
1 dặm, ngàn dặm, vạn dặm
Nàng mang chấp niệm, tìm người cưu mang
Cuối cùng cũng đến được làng
(Xin hãy giúp ta) giải thoát cho nàng
Hóa thành 1 nắm tro tàn
Thứ nàng để lại, tan thương tột cùng
Lệ nàng phủ khắp không trung
Màu nàng phủ khắp, đường cùng nàng đi
Nàng đẹp tuyết phải so bì
Hoa trên thiên thượng, không tươi bằng nàng
Dẫu nàng chỉ tuổi đôi mươi
Nàng là cô gái, nụ cười bỏ quên
1
2
3
4
›
»