Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
TổngLãnhHảoNgọtKim Đan
Cầm vàng mà để vàng rơi, Đánh rơi hạnh phúc, kiếm nơi hoang đàng. Vợ hiền, gái đảm không màng, Đâm đầu vào thứ phấn son rạc rời. Tưởng rằng "phở" lạ ngon môi, Hóa ra cũng chỉ nước vôi pha đường. Bỏ sông, bỏ bến, bỏ thương, Theo dòng nước đục, tưởng vương tơ hồng. Vợ nhà chịu khó, chiều chồng, Nét na, hiền dịu, một lòng sắc son. Gã chê cái nghĩa mỏi mòn, Thèm làn gió lạ, thèm son môi người. Bây giờ ngơ ngác giữa đời, "Phở" ngon xơi hết, nó rời gã ngay. Bàn tay lại trắng bàn tay, Vàng kia mất sạch, đắng cay một mình. Tiếc thay một đóa hoa trinh, Trao nhầm cho kẻ bạc tình, vô ơn. Quay đầu nhìn lại mâm cơm, Chỉ còn tro lạnh, chẳng thơm lòng người!
0 Trả lời 2 Tháng Trước
AnhĐại Thừa
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
Đánh rơi hạnh phúc, kiếm nơi hoang đàng.
Vợ hiền, gái đảm không màng,
Đâm đầu vào thứ phấn son rạc rời.
Tưởng rằng "phở" lạ ngon môi,
Hóa ra cũng chỉ nước vôi pha đường.
Bỏ sông, bỏ bến, bỏ thương,
Theo dòng nước đục, tưởng vương tơ hồng.
Vợ nhà chịu khó, chiều chồng,
Nét na, hiền dịu, một lòng sắc son.
Gã chê cái nghĩa mỏi mòn,
Thèm làn gió lạ, thèm son môi người.
Bây giờ ngơ ngác giữa đời,
"Phở" ngon xơi hết, nó rời gã ngay.
Bàn tay lại trắng bàn tay,
Vàng kia mất sạch, đắng cay một mình.
Tiếc thay một đóa hoa trinh,
Trao nhầm cho kẻ bạc tình, vô ơn.
Quay đầu nhìn lại mâm cơm,
Chỉ còn tro lạnh, chẳng thơm lòng người!