No Names HopeCấp 5 Trời đỏ lửa, đất rền vang tiếng gào,Mười hai vương tọa — tro tàn tan biến.Từ vực sâu, Gamygin ngẩng đầu thét,Nuốt cả bóng đêm, nuốt cả niềm tin.Hoyeol đứng — giữa cơn giông tận thế,Triệu hồi anh linh, tiếng sáo xé màn sương.Akkhan hiện, gươm bạc rực ánh gương,Thợ Săn Quỷ trở về — gió cuốn hồn chiến sĩ.Một phen này, chẳng còn lối thoát chi,Cả Arcana run lên vì sấm hận.Nhưng trong tro tàn, ánh nhìn ấy vẫn rực,Vì hắn biết: chỉ có ý chí — mới là vũ khí cuối cùng. 0 Trả lời 7 Tháng Trước 2 phản hồi Gửi
Mười hai vương tọa — tro tàn tan biến.
Từ vực sâu, Gamygin ngẩng đầu thét,
Nuốt cả bóng đêm, nuốt cả niềm tin.
Hoyeol đứng — giữa cơn giông tận thế,
Triệu hồi anh linh, tiếng sáo xé màn sương.
Akkhan hiện, gươm bạc rực ánh gương,
Thợ Săn Quỷ trở về — gió cuốn hồn chiến sĩ.
Một phen này, chẳng còn lối thoát chi,
Cả Arcana run lên vì sấm hận.
Nhưng trong tro tàn, ánh nhìn ấy vẫn rực,
Vì hắn biết: chỉ có ý chí — mới là vũ khí cuối cùng.