Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Mr BeanTHiệp Sĩ Tinh Anh
0 Trả lời 20 Ngày Trước
Q QTrúc Cơ
0 Trả lời 3 Tháng Trước
KuroTướng Quân
Đản Đản toàn nuốt mấy thứ liên quan đến thiên tử nhỉ, hết linh khí thất tinh của thiên tử đương nhiệm đến lệnh bài của thiên tử tiền nhiệm, đừng nói sau nở ra rồng?
0 Trả lời 5 Tháng Trước
Vô BáTrúc Cơ
0 Trả lời 10 Tháng Trước
Bờm ThuôiKim Đan
Từ hôm đó, tôi và Huy bắt đầu dành nhiều thời gian bên nhau hơn. Không cần phải nói rõ là gì, không ai dùng từ “yêu”, nhưng những điều nhỏ nhặt chúng tôi làm cho nhau… nói lên tất cả.
Huy hay đến đón tôi sau giờ làm việc. Cậu đem theo một hộp trà nóng mỗi khi trời trở gió, hay kéo tôi đi dạo khi tôi stress vì deadline. Tôi thì bắt đầu học cách nấu ăn, dù mỗi lần vào bếp đều biến nó thành chiến trường. Huy không cười tôi – chỉ lẳng lặng ăn sạch sẽ mọi món dù mặn hay nhạt, rồi gật đầu: “Ngon. Vì là anh nấu.”
Một buổi tối, tôi rủ Huy lên sân thượng nhà mình. Chúng tôi ngồi trên hai chiếc ghế nhựa cũ kỹ, uống bia lon và nhìn đèn thành phố chớp tắt như sao rơi.
Huy tựa đầu vào vai tôi. Mùi tóc cậu thoảng mùi bạc hà và gió đêm.
“Anh có từng sợ không?” – Huy hỏi, giọng nhỏ như gió lướt qua.
“Sợ gì?” – tôi hỏi lại.
“Sợ... yêu một người giống mình. Sợ bị nhìn bằng ánh mắt khác. Sợ sau này không biết sẽ đi đến đâu.”
Tôi im lặng một lúc, rồi gác tay lên vai cậu, siết nhẹ.
“Có. Anh từng rất sợ. Nhưng giờ thì không.”
“Vì sao?”
Tôi nhìn ra khoảng trời xa, nơi đèn thành phố hòa vào màu mực đêm.
“Vì nếu đã phải sợ, thì thà sợ cùng một người khiến mình muốn can đảm hơn.”
Huy không nói gì. Cậu chỉ khẽ gật đầu, rồi luồn tay qua tay tôi, nắm chặt.
Chúng tôi ngồi đó rất lâu, giữa tiếng xe xa xa và tiếng lòng thật gần.
0 Trả lời 1 Năm Trước
skibidi toiletBinh Lính
0 Trả lời 1 Năm Trước
Dont blossomNguyên Anh
khắm vl ân sư cái dell
0 Trả lời 1 Năm Trước
Ma La Lão TổHóa Thần
AAA
0 Trả lời 1 Năm Trước
nguyeennKim Đan
0 Trả lời 1 Năm Trước
- ConMắtKẻSiTìnhLuyện Khí
Chắc còn luyện thần phản hư Phản hư hợp đạo nữa vừa để lên bát tinh:)
Từ hôm đó, tôi và Huy bắt đầu dành nhiều thời gian bên nhau hơn. Không cần phải nói rõ là gì, không ai dùng từ “yêu”, nhưng những điều nhỏ nhặt chúng tôi làm cho nhau… nói lên tất cả.
Huy hay đến đón tôi sau giờ làm việc. Cậu đem theo một hộp trà nóng mỗi khi trời trở gió, hay kéo tôi đi dạo khi tôi stress vì deadline. Tôi thì bắt đầu học cách nấu ăn, dù mỗi lần vào bếp đều biến nó thành chiến trường. Huy không cười tôi – chỉ lẳng lặng ăn sạch sẽ mọi món dù mặn hay nhạt, rồi gật đầu: “Ngon. Vì là anh nấu.”
Một buổi tối, tôi rủ Huy lên sân thượng nhà mình. Chúng tôi ngồi trên hai chiếc ghế nhựa cũ kỹ, uống bia lon và nhìn đèn thành phố chớp tắt như sao rơi.
Huy tựa đầu vào vai tôi. Mùi tóc cậu thoảng mùi bạc hà và gió đêm.
“Anh có từng sợ không?” – Huy hỏi, giọng nhỏ như gió lướt qua.
“Sợ gì?” – tôi hỏi lại.
“Sợ... yêu một người giống mình. Sợ bị nhìn bằng ánh mắt khác. Sợ sau này không biết sẽ đi đến đâu.”
Tôi im lặng một lúc, rồi gác tay lên vai cậu, siết nhẹ.
“Có. Anh từng rất sợ. Nhưng giờ thì không.”
“Vì sao?”
Tôi nhìn ra khoảng trời xa, nơi đèn thành phố hòa vào màu mực đêm.
“Vì nếu đã phải sợ, thì thà sợ cùng một người khiến mình muốn can đảm hơn.”
Huy không nói gì. Cậu chỉ khẽ gật đầu, rồi luồn tay qua tay tôi, nắm chặt.
Chúng tôi ngồi đó rất lâu, giữa tiếng xe xa xa và tiếng lòng thật gần.
Phản hư hợp đạo nữa vừa để lên bát tinh:)
1
2
3
›
»