Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
SukmykdikCấp 2
Tên tôi là Yoshikage Kira. Tôi 33 tuổi. Nhà tôi ở khu vực đông bắc Morioh, toàn biệt thự thôi, và tôi chưa lập gia đình. Tôi làm nhân viên cho cửa hàng bách hoá Kame Yu, và tôi về nhà trước 8 giờ tối mỗi ngày. Tôi không hút thuốc, nhưng thỉnh thoảng uống rượu. Tôi đi ngủ lúc 11 giờ tối, và đảm bảo ngủ đủ 8 tiếng, dù thế nào đi nữa. Sau khi uống một ly sữa ấm và tập thể dục khoảng hai mươi phút trước khi đi ngủ, tôi thường ngủ ngon giấc đến sáng. Giống như một đứa trẻ, tôi thức dậy mà không hề mệt mỏi hay căng thẳng vào buổi sáng. Lần khám sức khoẻ gần đây nhất, bác sĩ bảo tôi không có vấn đề gì cả. Tôi đang cố gắng giải thích rằng tôi là người muốn sống một cuộc sống thật yên bình. Tôi cố gắng không gây rắc rối với bất kỳ kẻ thù nào, kiểu thắng thua, những thứ có thể khiến tôi mất ngủ vào ban đêm. Đó là cách tôi đối mặt với xã hội, và tôi biết đó là điều mang lại hạnh phúc cho tôi. Mặc dù vậy, nếu phải đánh nhau, tôi sẽ không thua bất cứ ai.
0 Trả lời 22 Ngày Trước
Lâu Bản VỹNguyên Anh
0 Trả lời 24 Ngày Trước
Lừa Xong PhắnHóa Thần
0 Trả lời 1 Tháng Trước
KannaNguyên Anh
Là vậy đó .
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Le Xuan ChienMa Đạo Sư
lúc thì muốn dồn người ta chết, sắp tới mình thì xin tha mạng
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Phải Tịnh TâmKim Đan
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Jason ChuThống Lĩnh
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Vương LâmHiệp Sĩ
ngu
0 Trả lời 2 Tháng Trước
deepTrúc Cơ
Tu luyện vốn là con đường dài, mỗi người bước đi theo một cách khác nhau. Có kẻ tĩnh tâm tích lũy từng tia linh khí, ngày ngày đọc một chương truyện, viết một dòng bình luận, xem mỗi chữ như một bước nhỏ bồi đắp nền móng cho đạo tâm; cũng có kẻ chọn con đường cuồng liệt, xem mỗi chương truyện là một lần thôn phệ tinh hoa, mỗi bình luận là một lần gieo xuống ma niệm, lấy dã tâm và chấp niệm để xé mở giới hạn. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy những hành động lặp lại vô nghĩa, nhưng kẻ thật sự bước trên con đường này đều hiểu: chậm rãi tích lũy hay điên cuồng đoạt lấy, tĩnh tu hay cuồng tu, tất cả chỉ là những con đường khác nhau dẫn đến cùng một mục tiêu. Hệ thống có thể chỉ ghi nhận những con số khô khan, còn người tu hành ghi nhớ chính quá trình của mình. Chỉ cần đạo tâm chưa tắt, ý chí chưa mòn, thì dù đi chính đạo hay ma lộ, cuối cùng cũng đều hướng về cùng một đỉnh phong chí cảnh
1
2
3
4
5
›
»