Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
0 Trả lời 4 Tháng Trước
L KKim Đan
Giết moẹ thằng Hoàng Đế rồi cho bé n9 nhà ta lên ngôi luôn
0 Trả lời 6 Tháng Trước
Cat CandyCấp 2
Sao nhìn linh mục cứ "dầu mỡ" kiểu j ấy =)))) đcm nhìn như thiếu nữ trăng tròn vừa bị ngta lột đồ xàm sỡ =))))))
0 Trả lời 1 Năm Trước
Lục TâmHọc Đồ
=))))) đm hiểu cái câu sống sót đc nhờ sự "khôn khéo" của ngta dành cho bả là j r
0 Trả lời 1 Năm Trước
Nguyệt ĐaoKim Đan
Chj nhà có quả thành tựu "mukbang" gần hết anh chj em trong nhà để lại mỗi thg phế này thì chịu r. Hai chs lại chj
0 Trả lời 1 Năm Trước
DODDThánh Ma Đạo Sĩ
Chắc mọi người cũng biết mấy chap trước chị mẹ được cho là xơi hết anh chị em rồi tha cho ông phế này nhỉ
1
2
›
»