Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Q QNguyên Anh
Khi tôi ngồi trên ghế đá ngoài công viên. Trên tay cầm miếng bánh mua từ cửa hàng KICA, khi tôi chuẩn bị ăn thì từ khi nào có một bà lão ăn xin ngồi kế bên. Bà ấy chìa tay ra và xin thứ gì đó từ tôi, tôi thường không cho tiền người ăn xin vì họ thường sử dụng với những mục đích nghiện ngập. Tôi nhớ lại là có cái bánh trên tay mình, tôi liền chia nửa miếng bánh cho bà ăn xin ấy. Khi bà ấy ăn xong thì đột nhiên người bà ấy loé lên một ánh sáng diệu kỳ, và bà ấy nói rằng: - "Con thật là một người có tấm lòng nhân hậu! Ta là cô tiên, ta sẽ ban cho con một điều ước". Tôi giật cả mình vì đó giờ tiên chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi, tôi bắt đầu định hình lại và suy nghĩ về món quà. Đột nhiên có một thứ loé lên trong đầu tôi và tôi nói:
- "Con thật là một người có tấm lòng nhân hậu! Ta là cô tiên, ta sẽ ban cho con một điều ước".
Tôi giật cả mình vì đó giờ tiên chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi, tôi bắt đầu định hình lại và suy nghĩ về món quà. Đột nhiên có một thứ loé lên trong đầu tôi và tôi nói: