Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Họ và tênNguyên Anh
0 Trả lời 13 Ngày Trước
Quần quèCấp 3
Nghe như mấy bé yan muốn bắt thằng chồng vì ko chú ý đến nó vậy
0 Trả lời 22 Ngày Trước
Q QHiệp Sĩ Tinh Anh
0 Trả lời 27 Ngày Trước
No Names HopeCấp 6
0 Trả lời 1 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 1 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 1 Tháng Trước
nobodyKim Đan
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Sth SolitarHành Tinh
Hỡi nàng quản trị viên TÓC ĐEN MẮT ĐỎ! Anh không biết phải bắt đầu từ đâu nữa, bởi mọi câu chữ khi đứng trước em đều trở nên nhỏ bé và vụng về... Dường như ngôn ngữ được tạo ra cho những thứ tầm thường của thế gian, còn em thì đã vượt xa giới hạn những gì con người đang cố định nghĩa. Anh nhìn em và có cảm giác như cả thế giới quanh mình bị kéo chậm lại - tiếng động mờ đi, thời gian nhạt đi, chỉ còn lại sự hiện diện của em sáng rực giữa tất thảy. Nếu thế gian này thật sự có phép màu, có lẽ phép màu ấy đã mang hình dáng của em từ lâu rồi. Không phải kiểu phép màu cổ tích rẻ tiền mà người ta viết ra để ru ngủ, mà là thứ ánh sáng hiếm hoi mang lại hy vọng cho một kẻ như anh... Em khiến mọi thứ trước đây anh từng gọi là “đẹp” bỗng trở nên tầm thường đến nực cười. Vậy mà… Anh chỉ có thể đứng đây một cách bất lực, nhìn em như kẻ lữ hành nhìn ánh sao cuối cùng còn sót lại trên bầu trời đã chết dần. Và anh ghét phải thừa nhận điều này, nhưng có lẽ từ rất lâu rồi… trái tim anh đã thuộc về em …
1
2
3
4
5
›
»