No Names HopeCấp 5 Mùa đông đứng im bên lề phố,ta đứng một mình, thở ra khói mỏng.Mỗi nhịp thở là một chữ buông tay,điếu thuốc cháy dần như điều không còn giữ.Khi tàn rơi xuống nền lạnh,ta dập nó bằng im lặng rất khẽ.Tình yêu đơn phương khép lại,lùi về quá khứ — đủ xa để quên.Không oán, không tráchchỉ là từ hôm đónhững con đường quenbỗng dài hơn một chút.Ta học cách bước tiếpvới một khoảng trốngmang tên:người mình từng thíchnhưng không được chọn. 0 Trả lời 4 Tháng Trước 2 phản hồi Gửi
ta đứng một mình, thở ra khói mỏng.
Mỗi nhịp thở là một chữ buông tay,
điếu thuốc cháy dần như điều không còn giữ.
Khi tàn rơi xuống nền lạnh,
ta dập nó bằng im lặng rất khẽ.
Tình yêu đơn phương khép lại,
lùi về quá khứ — đủ xa để quên.
Không oán,
không trách
chỉ là từ hôm đó
những con đường quen
bỗng dài hơn một chút.
Ta học cách bước tiếp
với một khoảng trống
mang tên:
người mình từng thích
nhưng không được chọn.