Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Hoàng HiênHóa Thần
Nực cười cho mấy thanh phần mở miệng ra là chửi Ngưng Nhi đáng chết với cục tạ. Tư duy cmày bị xơ cứng đến mức chỉ biết nhìn chỉ số sức mạnh rồi quy chụp à? Chê cô ấy yếu? Trong thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé, một đứa con gái tộc nhỏ sao mạnh được? Nhưng yếu thể xác không nghĩa là hèn nhát. Lúc Trác Phàm bị thương, bầy sói vây quanh, cô ấy sợ phát khóc nhưng có chạy không? Cô ấy lấy thân chịu sói cắn để bảo vệ hắn, dù trước đó vừa bị chính hắn bán đứng. Thử hỏi mấy đứa chửi cô ấy có dám đem mạng ra đỡ cho đứa vừa phản bội mình không? Bảo cô ấy là tạ kéo chân? Lúc bị bắt làm con tin, cô ấy khóc lóc van xin à? Không! Cô ấy chủ động chọn cái chết để Trác Phàm không bị uy hiếp. Loại con gái quyết đoán, dám hy sinh vì người mình yêu mà bảo bánh bèo vô dụng? Còn vụ Tạ Thiên Dương, bớt đạo đức giả đi. Tình yêu không phải cái chợ, không phải cứ ai tốt là phải yêu lại. Cô ấy luôn rõ ràng, không lợi dụng ai. Đọc truyện chỉ biết cuồng buff bẩn thì bật game lên xem chỉ số đi.
Bánh bèo vô dụng mà, từ đâù chap đến giờ thật rắc rối, về sao k có bộc lộ sức mạnh gì thì đáng chết thật
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Tường Tu TiênKim Đan
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
1
2
3
4
5
›
»