một cái chân thành, suy trong tất thảy phu nhân đạo lữ của hắn chỉ có lâm an từ đầu đến cuối là toàn tâm chỉ yêu, không mong cầu điều gì chỉ dành cho hắn sự mến mộ chân ái thuần túy, không lợi dụng, không toan tính. Ấy vậy, người khiến nàng thổn thức, cũng chính là kẻ thù giết cha, hỏi tại sao không sầu? Tại sao lệ rơi? Tại sao lại hận?
Nhất kiến tương phùng đã khắc tâm,
Duyên hồng chưa ấm, máu đã thâm.
Ta trảm quân vương vì lê thứ,
Nàng mang hiếu hận khó phân lầm.
Nên trách lưỡi đao hay trách mệnh?
Nên tha người cũ, hận người xưa?
Một bên thiên hạ muôn dân sống,
Một bên đôi mắt lệ như mưa.