Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Lmao Thánh chủKim Đan
Hmm
0 Trả lời 8 Giờ Trước
Vip LinhTrúc Cơ
0 Trả lời 4 Ngày Trước
ThánhTrúc Cơ
0 Trả lời 21 Ngày Trước
Kirigaya KazutoHiệp Sĩ Tinh Anh
Mười dặm mây vàng làm mờ cả ánh mặt trời, Gió bắc thổi chim nhạn bay đi, tuyết rơi lả tả. Đừng lo lắng rằng quãng đường phía trước không có người tri kỷ, Vì trong thiên hạ này, có ai là không biết đến anh? Hảo thơ hay
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Zero NameVũ Trụ
0 Trả lời 2 Tháng Trước
HakaioTrúc Cơ
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn
0 Trả lời 2 Tháng Trước
nak lôi quang súTinh Anh
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
0 Trả lời 4 Tháng Trước
millimu zTrúc Cơ
0 Trả lời 4 Tháng Trước
Q QLuyện Khí
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
Gió bắc thổi chim nhạn bay đi, tuyết rơi lả tả.
Đừng lo lắng rằng quãng đường phía trước không có người tri kỷ,
Vì trong thiên hạ này, có ai là không biết đến anh?
Hảo thơ hay
1
2
3
4
5
›
»