sang hồi kế tiếp, càng thấy rõ tâm tính nam tử ấy. Hắn quan tâm nữ tử kia, chẳng phải vì lòng ghen tuông hay ý muốn giam cầm, mà chỉ bởi để nàng được an toàn. Lời hắn thốt ra, mạch lạc thẳng thắn, chẳng có bao nhiêu sự dè dặt, dẫu cho hành động của nàng có phần thiếu suy xét. ấy mới là chân tâm, chẳng phải cái vỏ ngoài của si tình mù quáng.
1
2
3
›
»