Mời bạn thảo luận, hãy bình luận
có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản
Tạ DiệmTrúc Cơ
Tu luyện vốn là con đường dài, không có đường tắt, cũng không thể nóng vội. Mỗi ngày đọc truyện, mỗi lần để lại một bình luận, với mình đều giống như tích lũy linh khí, chậm rãi nhưng không hề vô nghĩa. Một chữ viết ra là một lần tâm tĩnh lại, một dòng hoàn thành là một bước tiến thêm trên con đường tu hành. Có thể người ngoài không hiểu, cho rằng đây chỉ là những việc lặp đi lặp lại, nhưng kẻ tu luyện chân chính đều biết: nền móng càng vững, hậu kỳ càng xa. Hệ thống chỉ ghi nhận con số, còn mình ghi nhớ quá trình. Chỉ cần đạo tâm không lung lay, kiên trì đến cùng, thì cảnh giới cao hơn sớm muộn cũng sẽ mở ra.
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Đấng Tối CaoVực Chủ
Đốt làm gì. Đợi đến ngày mộc thông có vợ rồi đốt. Xem ai lì hơn
0 Trả lời 1 Tháng Trước
Kuto nhuphichBinh Lính
thoi' lon`
0 Trả lời 3 Tháng Trước
NobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
NobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
NobodyKim Đan
0 Trả lời 3 Tháng Trước
Kirigaya KazutoTinh Anh
nghĩ đến cái cảnh thằng chồng bước vào chuẩn bị chén 1 đêm thì ôi thôi cái loz hôi thối bốc mùi sặc mũi, từng mủ nước chi chít, mọc lên rồi lại bể , nương tử bào chữa mình sắp chữa khỏi nhưng thằng em đã xẹp từ lúc nào , thậm chí cong co lại vì sợ hãi, nương tử vội và giải thích ngày đừng lo đây là 1 loại bệnh đẽ chữa lắm nói xong 1 cục mủ phình to lên và bùm , 1 đống nước thôi hối đen xì bắn vào mặt hắn
1
2
3
4
5
›
»