Người ta gọi đó là “lái máy bay”, còn tôi gọi là yêu một người từng đi qua bão tố. Chị hơn tôi vài tuổi, điềm đạm, dịu dàng, ánh mắt ẩn giấu cả một trời từng trải. Còn tôi, một kẻ trẻ tuổi, vụng về, đầy khát vọng, và chẳng biết mình đang lao đầu vào cơn gió nào.
Tôi thích cách chị cười, thích cả những nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt. Chị chẳng cần nói nhiều, chỉ cần im lặng cũng đủ khiến tôi thấy an lòng. Ở bên chị, tôi học được cách yêu mà không cần chiếm hữu, cách quan tâm mà không cần lời hứa.
Người ta bảo tôi điên, bảo chị dại. Nhưng họ đâu hiểu, trong thế giới của hai kẻ lệch tuổi này, tình yêu không đo bằng năm tháng, mà bằng sự thấu hiểu.
Nếu có ngày phải rời xa, tôi vẫn sẽ mỉm cười, vì giữa muôn tầng mây của đời mình, đã từng có một bầu trời mang tên chị.
Phần cho Đảng đó là phần nhiều
Phần còn lại cho em và cho thơ"
Tôi thích cách chị cười, thích cả những nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt. Chị chẳng cần nói nhiều, chỉ cần im lặng cũng đủ khiến tôi thấy an lòng. Ở bên chị, tôi học được cách yêu mà không cần chiếm hữu, cách quan tâm mà không cần lời hứa.
Người ta bảo tôi điên, bảo chị dại. Nhưng họ đâu hiểu, trong thế giới của hai kẻ lệch tuổi này, tình yêu không đo bằng năm tháng, mà bằng sự thấu hiểu.
Nếu có ngày phải rời xa, tôi vẫn sẽ mỉm cười, vì giữa muôn tầng mây của đời mình, đã từng có một bầu trời mang tên chị.
1
2
3
4
5
›
»